Nhưng bây giờ cô ta cần có quan hệ tốt với Ôn Noãn.
Gương mặt cô ta co rúm, cuối cùng cắn răng nói ra mấy chữ: “Ôn Noãn, tôi sẽ để cô nhìn thấy thành ý của tôi.”
Ôn Noấn khẽ cười, trực tiếp cúp điện thoại. Hoắc Minh đoán được nội dung cuộc gọi, khẽ nắm tay cô...
Ôn Noãn lắc đầu: “Em không sao! n oán với cô ta, dù sao cũng phải giải quyết.”
Thành ý của Đinh Tranh đến rất nhanh.
Sáng sớm hôm sau, cô ta đã đích thân đến cửa, mang theo cả quà. Dây chuyền lam bảo trị giá cả lên đến chục triệu.
Ôn Noãn ở trong sảnh hoa nhỏ nhìn thấy cô ta, đương nhiên bên cạnh cô còn có vệ sĩ.
Sảnh hoa nhỏ xa hoa ấm áp, Ôn Noãn mặc váy dài len họa tiết tối mày, thoải mái dựa vào sô pha, với chiếc dây chuyền quý giá kia, cô ấy mở hộp ra nhìn qua, rồi tùy ý ném lên bàn trà.
“Rất đẹp!” Giọng điệu cũng bâng quơ.