Bạch Vi lên xe trước.
Minh Châu kéo Ôn Noãn lên xe, Bạch Vi chùng xuống: “Ôn Noãn, xin lỗi nhé, tớ làm hỏng kế hoạch của cậu rồi! Tớ vừa thấy tiện nhân kia đã tức không nhịn nổi rồi, đừng nói là hợp tác, chỉ nhìn cô ta thôi đã cảm thấy chán ghét rồi.”
Cô ấy nhận lỗi rồi xin lỗi.
Kéo tay Ôn Noãn giả vờ ngốc nghếch.
Mấy năm nay, Ôn Noãn sao không biết được chứ?
Ôn Noãn cười nhạt: “Trước đừng vội xin lỗi! Hôm nay cậu lập công lớn đấy!”
Hả...
Bạch Vi ngây ngốc: “Tớ lập công lớn?”
Đầu ngón tay Ôn Noãn khẽ vuốt ngực.
Nơi đó, trước kia từng bị đèn thủy tinh cọ vào, có một vết nhỏ hồng nhạt. Thi thoảng sẽ hơi đau, cũng có lúc nhắc nhở cô, Đỉnh Tranh từng gây ra những chuyện gì với cô.