Ôn Noãn không tham gia.
Cô đang ở phòng Minh Châu, nhìn Minh Châu thu dọn đồ đạc.
Ôn Noãn mỉm cười: “Việc nhà làm tốt hơn trước rồi! Trông cũng ra dáng r
Minh Châu ngẩng đầu liếc nhìn cô.
Dù sao cũng là người sắp kết hôn, ánh mắt cô ấy cũng xúc động, khẽ nói: “Chị dâu, chị nói chuyện càng ngày càng giống bố em rồi.”
Ôn Noãn dở khóc dở cười: “Sao lại vậy?”
Minh Châu tả lại dáng vẻ: “Chính là như vậy! Nhất là những lúc chị quản em đấy.”
Cô ấy nói như vậy, trong lòng Ôn Noãn cũng dịu dàng.
Cô đứng dậy đi qua, ôm lấy Minh Châu: “Sắp thành người kết hôn rồi, trông vẫn còn như cô gái nhỏ vậy!”