Ôn Noãn cảm thấy anh có gì đó không đúng.
Lúc bình thường, Hoắc Minh không thể nhẫn nại lâu, nào giống như bây giờ.
Cô khẽ ngẩng cổ.
Đường cong tinh tế khiến anh như nổi điên, lại thêm làn da mềm mịn, càng dễ cuốn người vào.
“Thơm thật!” Sống mũi anh cọ vào da cô, khó nhịn được mà lên tiếng.
Ôn Noãn cảm giác da anh rất nóng. Cô khẽ đẩy anh.
“Sao vậy?” Hai tay Hoắc Minh vuốt ve bụng cô: “Đứa nhỏ quậy em sao?”
Ôn Noãn ôm vai anh. Cô cúi đầu nỉ non: “Là anh đang quậy eml”
Hoäc Minh ghé sát, đầu mũi day nhẹ, thấp giọng hỏi: “Không muốn?”