Ôn Noãn đỏ mặt.
Cô phản bác: “Bố mẹ lo phần của bố mẹ, chúng ta là anh chị cũng không thể thiếu được.”
Ánh mắt Hoắc Minh sâu hoắm.
Anh nhìn cô chăm chú rất lâu rồi nhẹ nhàng đến gần hôn môi cô một cái, lẩm bẩm: “Ôn Noãn, cảm ơn em vì đã đối xử với Minh Châu và Thước Thước tốt như vậy.”
Cách nói chuyện của anh rất buồn nôn.
Ôn Noãn không quen, giả vờ không thèm để ý: “Thước Thước là con của cậu mà.”
Hoắc Minh ngắm nghía mái tóc dài của cô: “Anh biết, dù Thước Thước không phải con của cậu thì em vẫn sẽ đối xử tốt với Minh Châu thôi.”
Ôn Noãn rất ít nói, nhưng anh thấy được cô rất quý Minh Châu.
Có lẽ, yêu ai yêu cả đường đi lối về đi!
Hoắc Minh thấy anh có được tình cảm này là cả đời không cần thêm gì nữa rồi.