Hoắc Minh đẩy cửa đi vào.
Nhiệt độ trong phòng rất vừa phải, rất dễ chịu.
Anh nhìn bóng lưng của Ôn Noãn.
Nhìn từ sau lưng hoàn toàn không nhận ra cô đang mang thai, càng không thấy được cô đã từng sinh hai đứa bé.
Đặc biệt là mông và eo, cực kỳ quyến rũ.
Hoắc Minh không kìm lòng được mà đến gần, ôm cô từ phía sau, ghé vào tóc cô ngửi một cái: “Em không ngủ được sao?”
Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve bụng của cô.
Ôn Noãn dừng động tác, tựa đầu vào vai anh, mềm mại hỏi anh: “Không phải bình thường anh không cho em cho Hoắc Tây ăn sao, sao hôm nay tự anh lại phá lệ vậy?”