Lục Khiêm nghiêng đầu nhìn cô, thấp giọng cười một tiếng nhìn rất đáng ghét.
Tiểu Thước Thước hơi ngớ ngẩn, lại nói một mình: “Hoáắc Tây nói bác gái luôn rất mệt, đều tại bác trai luôn bắt nạt bác ấy, làm bác khóc.”
Mặt Minh Châu nóng đến hoảng hốt.
Lục Khiêm nắm lấy tay lái, vui vẻ nói: “Hoắc Tây biết nhiều thật đấy, nhưng bé con đó rất ranh ma tinh quái. Con trai của chúng ta hơi ngốc giống em, mấy chuyện này vẫn phải để người bố như anh dạy.”
Con người này được tiện nghi còn khoe mẽ, Minh Châu rất tức giận.
Cô không chịu trả lời.
Chiếc xe màu đen di chuyển ổn định, nửa tiếng sau xe đã đến trước cổng một trường mầm non cao cấp.
Xe dừng lại.
Lục Khiêm xuống xe, mở cửa phía sau ôm nhóc con xuống, Thước Thước được ông ôm mặt đỏ lên: “Ngày mai con có thể đến trường mầm non không?”
Lục Khiêm mỉm cười.