Một nhà ba người hiếm khi có thời gian ấm áp như vậy. Mắt Minh Châu hơi nóng lên.
Cô đã từng yêu Lục Khiêm hết mình, cũng từng hận ông sâu sắc.
Nhưng cuối cùng cô vẫn không thể lừa dối bản thân được nữa.
Những năm qua cô vẫn luôn chờ đợi ông. Cô đang đợi Lục Khiêm, chờ ông cho cô một ngôi nhà...
Từ xưa đến giờ Minh Châu chưa bao giờ biết giấu cảm xúc, vui vẻ thì vui vẻ, lúc bưồn cũng thể hiện ra mặt luôn.
Tiểu Thước Thước đi đến kéo tay cô, ngẩng đầu mềm mại hỏi: “Sao mẹ lại khóc?”
Minh Châu hơi khó chịu.
Giọng nói của cô dính lên mũi: “Mẹ không khóc!”
Tiểu Thước Thước còn định nói thêm gì, Lục Khiêm quay người ôm cậu bé lên, hôn một cái: “Bố đưa Thước Thước nhà chúng ta đi đến trường mầm non nhé!”
Khuôn mặt Tiểu Thước Thước ửng đỏ.