Cô chỉ muốn một gia đình.
Lục Khiêm làm bữa sáng rồi quay lại phòng ngủ, Minh Châu vẫn đang say giấc nồng.
Rõ ràng đã là một người mẹ nhưng khi ngủ cô phải ôm thứ gì đó, buổi tối ôm Lục Khiêm, sáng ông thức dậy nhét cái gối vào lòng cô...
Lục Khiêm lại gần hôn cô. Cô tỉnh lại, chớp mắt nhìn ông.
Ký ức đêm qua ùa về khiến mặt cô hơi đỏ lên, họ rất điên cuồng... Cô cũng rất chủ động.
Lục Khiêm vuốt nhẹ mặt cô, dịu dàng nói: “Ăn sáng rồi đi đón Thước Thước, anh chọn nhà trẻ cho thằng bé.”
Minh Châu tỉnh táo hẳn.
Cô ngồi dậy, gãi đầu hỏi: “Anh có chắc là để Thước Thước học ở thành phố B không?”
Lục Khiêm bình tĩnh: “Em muốn dẫn thằng bé về thành phố ©?”
Đương nhiên Minh Châu cũng không thận trọng như vậy nữa.
Lục Khiêm vuốt tóc cô, cười nhạt: “Trước cứ ở lại thành phố B đã! Dù sao trong nhà có mấy đứa nhóc, như vậy sẽ tốt hơn cho sự phát triển của thằng bé, khi nào thằng bé lớn hơn một chút thì học tiểu học ở thành phố C.”