Xong xuôi, Lục Khiêm mới chịu thay ga giường mới.
Chiếc áo sơ mi xanh nhạt nằm dưới sàn nhà.
Nhăn nheo và đẫm mồ hôi đến nỗi không nỡ nhìn.
Minh Châu co ro trên giường, khóe mắt vẫn đỏ ửng, rõ ràng cô đã khóc.
Lục Khiêm xử lý việc tiếp theo.
Ông cho ga giường và quần nhỏ của cô vào máy giặt rồi sấy khô, cả áo sơ mi cũng được bỏ vào. Cô tưởng ông sẽ vứt vào thùng rác, nhưng chú Lục lại là người rất tiết kiệm, ông nói giặt xong là có thể mặc.