Lục Khiêm nấu xong, để lên mâm, bưng tới phòng ăn nhỏ.
Minh Châu ngửi thấy mùi thơm thì đi tới, thấy chỉ có một bát bèn hỏi: “Sao anh không ăn?”
Lục Khiêm ngồi bên cạnh cô, rút ra một điếu thuốc nhưng không châm lửa. Ông cười khẽ: “Trước giờ anh không quá ham muốn với chuyện ăn uống.” Minh Châu nghĩ lại, dường như Lục Khiêm rất ít ăn khuya, khẩu phần bữa chính của ông cũng được kiểm soát rất tốt, rất quan tâm đến việc chăm sóc bản thân, cô hừ nhẹ một tiếng: “Ham đẹp thế làm gì, dụ dỗ mấy cô bé nhỏ à?”
Lục Khiêm cũng không giận cô. Ông liếc nhìn cô: “Không phải dụ được em rồi sao?”
Khuôn mặt Minh Châu đỏ bừng, cô không khỏi nhớ tới năm đó khi lần đầu tiên gặp ông ở nhà họ Hoäc.
Giống như nhìn thấy thần tiên vậy! Ngay cả bây giờ, ông vẫn rất có vốn liếng.
Tao nhã lịch sự, nhưng sao có thể ngờ rằng ở trên giường lại hung hãn như vậy!
Cô nghĩ tới chuyện không đứng đắn, không dám nói gì thêm nữa. Lục Khiêm hiểu cô nhất, ông nhìn cô một lúc rồi nhẹ nhàng bật cười.