Lục Khiêm nói cầu hôn!
Trong lòng Minh Châu rất vui vẻ, nhưng cô cũng đã lớn, đã có sự dè dặt của một người phụ nữ.
Vì vậy âm ờ nói: “Anh cầu hôn thì liên quan gì đến em?”
Nói xong cô cũng cảm thấy mình đang làm bộ làm tịch, có chút ngượng ngùng, thế là cúi đầu giả vờ nghịch điện thoại di động.
Lục Khiêm im lặng nhìn cô.
Hồi lâu sau, ông mới nhỏ giọng nói: “Em là đứa con gái duy nhất trong nhà, em nói xem, anh cầu hôn thì có liên quan gì đến em?”
Ngón tay Minh Châu khựng lại.
Gô nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu, nhẹ giọng hỏi: “Lục Khiêm, đây là mơ sao?”