Ánh mắt Minh Châu ươn ướt.
Cô cố ý nói: “Vì chú ấy lớn tuổi!”
Lục Khiêm đang ung dung gắp thức ăn cho cô, nghe vậy hơi khựng lại.
Lớn tuổi...
Ông nở nụ cười lịch sự tao nhã, thong thả hạ giọng, nói với âm lượng chỉ hai người nghe thấy: “Xem ra tôi đã phục vụ em không tốt rồi! Là lỗi của tôi! Tối nay chú Lục sẽ bồi thường cho em.”
Minh Châu: Không biết xấu hổi
Quan hệ của họ bây giờ coi như là đã công khai, không cần giấu giếm nữa, thư ký Liễu cũng bông đùa vài câu trên bàn ăn.
Minh Châu không đáp lại. Nhưng Lục Khiêm nhìn ra được cô không khó chịu.
Lục Khiêm không phải là một người đàn ông vô tâm thô lỗ, cô càng mềm mại dễ nói chuyện thì ông càng thấy thương cô hơn.
Ông nợ cô quá nhiều.
Ăn được một lúc, ông lấy ra một lá bùa bình an, bỏ vào ví giúp cô. Nhưng bên trong ví...