Một lúc sau, cô mới nhỏ giọng nói: “Lục Khiêm, chẳng phải là chú không muốn công khai mối quan hệ của chúng ta hay sao?”
Lục Khiêm vuốt tóc cô. Ngốc nghếch! Bị thiệt thòi mà còn nói cho ông nghe.
Trong xe tối tăm, ông nhẹ giọng nói: “Sau này không như thế nữa! Minh Châu, chúng ta quang minh chính đại ở bên nhau.”
Ông nghĩ thầm: Chỉ cần em không chê tôi già!
Rõ ràng là giọng điệu của ông rất dịu dàng, nhưng mũi của Minh Châu lại hơi chua xót.
Đúng lúc này Hoắc Minh gọi tới hỏi cô đang ở đâu, nói sắp đến giờ cơm rồi. Minh Châu không biết nói thế nào.