Minh Chấu trốn đến sảnh lớn, ngồi trên ghế salon chơi game. Đang lúc nhập tâm thì điện thoại bị một bàn tay giật lấy.
Cô ấy ngẩng đầu lên, sau đó khẽ chớp mắt, không thể tin được mà nhìn người trước mặt.
Là Lục Khiêm!
Chẳng phải ông đang bộn bề nhiều việc sao, không phải nói đến Tết vẫn không có thời gian à, sao lại đến đây rồi?
Cô vốn hơi ngốc, thế là hỏi thẳng. Lục Khiêm đã dành chút thời gian để đến thành phố B.
Trước hết đi chùa, sau là sinh nhật của Thước Thước. Vốn thật sự không có thời gian, thế là tranh thủ suốt mấy ngày đêm, cuối cùng cũng đến được đây.
Nhìn thấy cô, mới biết rằng mình nhớ thương muốn chết. Nhưng dù sao nơi này cũng không phải chỗ của mình, dù có khó nhịn thì ông cũng chỉ có thể sờ đầu cô, nói với giọng cưng chiều: “Đừng có chơi game suốt