Ngay sau đó, cô xoay người lại, ôm lấy vai anh, dịu dàng nói: “Anh đừng so đo! Cố Vân Phàm hiện tại rất hữu dụng.”
Hoắc Minh biết cô phải đối phó với Đinh Tranh. Anh nghĩ ngợi rồi nói: “Có phải là phiền lắm không?”
Vẻ mặt anh có chút tức giận, Ôn Noãn khẽ vuốt lông mày anh, hạ giọng nói: “Em biết anh đang nghĩ gì! Nhưng mà Hoắc Minh, chúng ta không giống bọn họi”
Hoắc Minh bật cười: “Bà Hoắc à, anh lại cảm thấy phương pháp của em thất đức quát”
Nói xong, anh có chút giật mình. Anh nhớ đến thầy Thanh Thủy.
Anh nghĩ, nếu Đinh Tranh không làm chuyện ác thì Ôn Noãn đã không xảy ra chuyện, thầy Thanh Thủy cũng sẽ không gặp phải kiếp nạn nào.
Kết cục của Đinh Tranh rất thảm. Ôn Noãn ngẩng đầu, dịu dàng nói: “Khi con người cảm thấy suy sụp, đó là lúc họ dễ dàng bị nhìn thấu nội tâm nhất! Mà cái em chờ đợi chính là khoảnh khắc