Ôn Noãn nói xong thì cúp điện thoại.
Cô tiếp tục nói chuyện phiếm với Minh Châu, Minh Châu muốn hỏi nhưng không dám.
Kỳ lạ, rõ ràng Ôn Noấn nhỏ hơn cô ấy hai tuổi, hơn nữa cô ấy và Lục Khiêm... theo một góc độ nào đó thì cô ấy cũng là mợ của Ôn Noãn, sao lại không dám hỏi thêm một câu nhỉ?
Minh Châu hận mình nhát gan.
Cô ấy đi theo sau Ôn Noãn đến vườn hoa nhỏ phía sau biệt thự, trong nhà kính trồng đầy hoa hồng trắng, chắc chắn là do anh Hai của cô trồng cho Ôn Noãn.
Anh Hai lãng mạn ghê!
Ôn Noãn lấy kéo cắt vài nhánh hoa hồng, lại thêm vài chiếc lá, chăm chú cắm vài bó hoa.
Rất đẹp.
Gô thản nhiên nói: “Mấy loại hoa anh trai em trồng đã đủ để chị chăm sóc rồi.” Minh Châu hơi ngốc, hồi lâu sau mới hiểu ý cô.