Doãn Tư òa một tiếng bật khóc.
Hoắc Tây hôn lên má cậu bé, nhịn không được ôm lấy nhóc.
Trương Sùng Quang cau mày, vươn tay chạm vào tã của Doãn Tư và nói: "Thằng bé tè ra quần."
Hoắc Tây nhảy dựng lên: "Hoắc Doãn Tư, em lại tè ra quần."
Cô bé ngơ ngác nhìn Trương Sùng Quang.
Tiểu Sùng Quang nhanh chóng lật Doãn Tư lại, cởi quần ra thay một chiếc tã mới, còn dùng khăn giấy ướt lau mông, vừa làm vừa thì thầm: “Doãn Tư không phải búp bê Tây Dương, lần sau cậu nhẹ nhàng chút."
Có lần Sùng Quang chỉ cho cô bé cách thay tã.
"Học được chưa?"
Hoắc Tây chống tay lên khuôn mặt trắng nõn lên cười: “Trương Sùng Quang, chẳng phải còn có cậu ở đây sao?”
Trương Sùng Quang quay lại nhìn cô bé. Rồi... sau đó không dám nhìn nữa!