Hoắc Minh đồng ý.
Lục Khiêm tự mình nấu mấy món phụ.
Đêm lạnh như nước, Hoắc Minh đứng trong sân nhỏ gọi điện cho Ôn Noãn báo cáo chuyến đi.
Ôn Noãn trả lời điện thoại.
Giọng cô nhẹ nhàng: “Bữa tối đã chuẩn bị xong, anh có về ăn tối không?”
Hoắc Minh cởi cúc áo khoác, nhỏ giọng nói: “Em và các con ăn trước đi! Anh đi công tác, có thể không về được. Nếu đêm không ngủ được thì đưa Hoắc Tây lên giường ngủ cùng đi, con bé rất dính lấy em."
Khi anh nói mình đi công tác, Ôn Noãn không hề nghi ngờ chút nào.
Cô chỉ bảo anh chú ý thân thể.
Nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô, Hoắc Minh rất nhớ cô, vô thức nói ra những lời sến rện buồn nôn: "Ôn Noãn, mới có một ngày mà anh đã nhớ em rồi."
"Em cũng thế." Tim Hoặc Minh đập thình thịch, đang định nói thêm điều gì đó.
Bên tai anh vang lên giọng nói khó chịu của Lục Khiêm: “Hai đứa ngày nào cũng ở bên nhau, nhưng chỉ xa nhau một đêm cũng không chịu nổi sao?”