Người nhà họ Hoắc giật mình.
Về đến nhà, trong lòng vẫn ngập u phiền. Hoắc Minh hút thuốc ở phòng sách.
Ôn Noãn biết tâm trạng anh không tốt, cô cố ý làm món anh thích rồi bưng qua.
Điếu thuốc lá bị cô lấy đi.
Hoắc Minh từ từ ngước mắt nhìn cô, nhỏ giọng nói: “Trước khi thầy giúp anh, e là đã sớm đoán được kết quả.”
Trong lòng Ôn Noãn cũng buồn bã. Cô đi qua, nhẹ nhàng ôm Hoắc Minh vào lòng.
Anh rất ít khi yếu đuối như vậy, cũng không hay tỏ ra yếu kém trước mặt vợ, nhưng hôm nay là trường hợp ngoại lệ.
“Minh” Ôn Noãn khế nói: “Em đoán trong lòng sư thầy có một hố sâu không thể vượt qua, đã chất chứa nhiều năm. Thân xác ông ấy ở chùa nhưng lòng lại ở vườn đào,
thực ra là bị vây nhốt.”
Cô hơi nghẹn ngào: “Chắc hẳn là lúc sư thầy còn trẻ cũng từng có cô gái mình yêu.”
Hoắc Minh ôm eo cô. Ôn Noãn khẽ nâng khuôn mặt đẹp trai của anh rồi hôn lên: “Minh, em cũng thấy khó chịu như anh, nhưng ý nghĩa cuộc sống của chúng ta là nên sống tốt