Hoắc Minh vỗ nhẹ tay cô.
Anh ôn nhu nói: “Ngày đó anh cầu nguyện với Phật Tổ, bây giờ là lúc thực hiện lời hứa!”
Ôn Noấn nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Lúc này, Hoắc Chấn Đông ởi tới.
Ông nói với con trai: “Có thể bắt đầu rồi!”
Hoắc Minh để Ôn Noãn ngồi ở một bên, còn anh đi theo Hoắc Chấn Đông, nam nữ già trẻ của nhà họ Hoắc đông nghịt, dưới sự hướng dẫn của Chủ tế mọi người thực hiện nghỉ lễ ba quỳ chín lạy.
Nhất là Hoắc Minh.
Anh là thanh niên ưu tú tiếp thu nền giáo dục phương Tây, vào lúc này lại vô cùng trang trọng thờ phụng hương hỏa nhà họ Hoắc.
Cố Trường Khanh tặng cái khóa bình an kia, anh cũng dâng lên dầu mè.
Thầy Thanh Thủy tự tay đặt nó ở phía trước Nhiên Đăng Cổ Phật, lẳng lặng nhìn một lát rồi khẽ nói: “Nếu thí chủ Cố ở thế gian này có một sợi tàn hồn thì lúc này cũng hãy yên tâm trở về đi!”