Ôn Noấn ôm lấy cổ anh.
Cho dù ở thời điểm động tình đến mức không kiềm chế được bản thân, cô vẫn khóc.
Hoäc Minh, anh thật sự đã trở lại sao?
Tất cả những kỷ niệm chúng ta đã có trong quá khứ, cả tốt và không tốt, anh đều nhớ lại hết rồi sao?
Trong lòng Hoắc Minh ướt át. "Đừng khóc!"
Giọng nói của anh trầm thấp và dịu dàng, như đang dỗ dành một cô bé: "Ôn Noãn, anh đã trở lại! Anh đã trở lại nguyên vẹn!"
Lúc vui sướng tột độ lại khó chịu đến thế.
Anh tàn nhẫn làm tổn thương cô, dữ dội như thể vừa trải qua một trận chiến. Khoảnh khắc tan nát cõi lòng nhất, hai người ôm nhau.
Ôn Noãn ôm vai anh, yên lặng rơi nước mắt.
Hoặc Minh kéo chăn đắp lên người cô, ôm cô thật chặt vào lòng.
Đêm khuya tĩnh lặng.