Cậu nhỏ giọng nói: “Cảm ơn chị Hồ.”
Cô Hồ cũng nhiệt tình, ưỡn eo như con mèo, nhẹ giọng nói: “Là ý của Ôn Noãn đấy! Cô ấy biết cậu ghét Đinh Tranh.”
Ôn Noãn: “..."
Cố Hi Quang khẽ siết nắm đấm.
Cô Hồ sửa sang lại chăn cho cậu, nhẹ giọng nói: “Thật ra trong lòng cô ấy rất yêu thương cậu, nhưng phụ nữ có chồng không thể thường xuyên đến đây được, cậu thông cảm cho nỗi khó xử của cô ấy nhé! Nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng phụ tấm lòng của cô ấy.”
Cố Hi Quang khẽ ừ.
Cô Hồ sờ đầu cậu, trêu ghẹo: “Nếu chị không có chồng, nhất định sẽ giải cứu cậu.”
Dứt lời, cô ấy ưỡn ẹo đi ra ngoài.
Đúng là phong tình vạn chủng.
Gô Hồ rời khỏi bệnh viện, đến thẳng một quán cà phê.
Ôn Noãn đang ngồi chờ cô ta.