Ôn Noấn cười tủm tỉm: “Vậy tôi sẽ nấu hằng ngày, để tài xế đưa qua.”
Bà Cố hơi xấu hổ, luôn miệng nói làm vậy thì phiền quá.
Dù sao thì Ôn Noấn cũng đang mang thai.
Hơn nữa, thân phận của người ta tôn quý, nhất thời cảm kích nên nấu một hai lần còn được, nấu thời gian dài thì chẳng khác nào xem người ta là giúp việc. Bà Cố vẫn ý thức được chuyện này.
Ôn Noãn cũng không kiên trì nữa.
Thỉnh thoảng cô nhìn qua Cố Hi Quang, mặt cậu bị quấn băng chỉ còn chừa lại hai co mắt, ít nói hơn bình thường rất nhiều, có vẻ như không muốn nói chuyện cho lắm.
Tuy nhiên, khi Ôn Noãn rời đi, cậu nhẹ giọng nói: “Tôi không hối hận!”