Dù khôi phục lại được bảy tám phần, nhưng khó mà làm diễn viên lại được.
Cô Hồ khẽ vỗ cô: “Thật ra chí hướng của cậu ấy không phải là làm diễn viên.”
Ôn Noãn cười miễn cưỡng.
Trợ lí Từ đẩy cửa phòng bệnh ra cho hai người, mới mở cửa ra đã thấy Đinh Trinh ở bên trong.
Cô ta rất biết cách nói chuyện, đã dỗ được mẹ Cố Hi Quang, mẹ cậu thỉnh thoảng lại lau nước mắt, trông hai người phụ nữ khá đồng cảm với nhau.
Cô Hồ cau mày.
Cô ta ghé vào tai Ôn Noãn, nói: “Tôi thấy lòng dạ cô ta không tốt.”