Đêm khuya.
Biệt thự yên ăng.
Hoặc Minh cởi áo choàng ra, chậm rãi đi lên lầu. Lúc này người giúp việc đã ngủ rồi, chỉ còn một ngọn đèn đêm thôi.
Ở phòng ngủ phía Đông tầng hia.
Đẩy cửa ra là ánh sáng vàng ấm áp.
Ôn Noấãn vẫn chưa ngủ, mặc đồ ở nhà, tựa vào salon xem kịch bản. Hoắc Minh nhẹ nhàng đóng cửa lại.
“Bọn trẻ đã ngủ rồi sao? Trước khi ngủ có uống trà gừng không?” Ôn Noãn bỏ kịch bản xuống, ngẩng đầu nhìn anh.
Hoäc Minh tự nhiên đi qua, vốn muốn hôn cô, nhưng lại dừng lại và nói bằng giọng khàn khàn: “Anh đi tắm đã.”
Ôn Noãn đứng dậy muốn làm bữa khuya cho anh. Hoắc Minh ngăn cản: “Cứ ở yên trong phòng đi, lát anh ăn mì gói là được.” Nói xong, anh đi tắm.