Lục Khiêm yên lặng một hồi mới nói: “Chăm sóc tốt con trai nhé, anh rảnh sẽ qua thăm hai người.”
Minh Châu muốn nói không cần đâu.
Nhưng cô lại không nỡ nói như thế...
Ôn Noấn mang thai nên ngủ rất nhiều.
Hoắc Minh đẩy cửa vào, cô mới tỉnh, trông rất mềm mại. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên mặt cô, thấy rõ cả lông tơ, khiến người ta đau lòng.
Anh ngồi xuống mép giường, Ôn Noãn không nhúc nhích.
Cô chỉ vươn tay ra, vòng qua eo anh.
Hoắc Minh rất đẹp trai, dáng người cũng đẹp nữa, Ôn Noãn rất thích ôm anh. Cô nhẹ giọng nói: “Mấy đứa Hoắc Tây đang chơi bên ngoài à?”
Hoắc Minh thờ tơ ừ một tiếng.
“Minh Châu sẽ trông chúng.”
Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng sờ tay cô, giọng anh hơi khàn: “Sao không mặc đồ ngủ?”
Mặc Ôn Noãn đỏ ửng, vẫn không chịu thừa nhận. Vì vậy, người đàn ông thò tay vào chăn: “Để anh kiểm tra xem.” Ôn Noấn vội vàng kéo tay anh, nhưng đã trễ rồi, anh đã chạm vào...
Ánh mắt Hoắc Minh sáng lên, sau đó ngón tay chậm rãi chơi đùa. Anh vuốt ve một hồi thì bắt đầu hôn cô.
Trong phòng ngủ ấm áp, anh kéo cô ra khỏi chăn.
Ánh mắt nóng bỏng của anh khiến Ôn Noãn sợ anh sẽ làm càn, vội vàng cậu xin: “Đừng làm tổn thương con.”