Lời đề nghị của Lục Khiêm quả thực rất hấp dẫn. Minh Châu cũng muốn. Nhưng cô lại do dự.
Nếu một mình cô thì làm liều cũng chẳng sao, nhưng cô còn mang theo con
Nếu không viên mãn, sẽ rất khó chịu. Lục Khiêm hiểu tâm tư của cô.
Ông nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nói nhỏ: “Để sau hãng nói! Quay xong thì về sớm nhé.
Nói xong, ông vốn nên ởi rồi, nhưng vẫn ở lại thêm mấy phút nữa. Thực sự, hai người rất khó gặp được nhau.
Rốt cuộc, cô vẫn phải đi quay tiếp. Lục Khiêm đi ra khỏi studio, gió lạnh tấn công tới.
Thư kí Liễu định cởi áo khoác của mình đưa cho ông nhưng Lục Khiêm lại từ chối: “Chút lạnh này đã là gì đâu, tôi cũng không phải ông già tám mươi tuổi.”
Thư kí Liễu không nghĩ nhiều, cười nói: “Ngài đã tuổi này rồi, nên chăm sóc bản thân!”
Lục Khiêm: “...”
Thư kí Liễu đi mở cửa xe. Sau khi ngồi vào xe, Lục Khiêm phủi tuyết dính trên áo len, tự giễu: “Đúng vậy, đã tuổi này rồi, vẫn không thể cho vợ con một ngôi nhà hoàn chỉnh.”