Lục Khiêm hỏi, Hoắc Minh cũng không giấu giếm.
Anh chỉ cười nhạt.
Nhất thời, Lục Khiêm hơi hâm mộ, nhấp một ngụm trà để che giấu.
Hoắc Minh giở tạp chí liên tục, hời hợt nói: “Nếu cậu có lòng, cũng tình nguyện từ bỏ tất cả vì Minh Châu, dự án đã gần xong rồi, không có chuyện gì ngoài ý muốn nữa đâu.”
Lời này, Lục Khiêm nghe lọt.
Đúng lúc Tiểu Thước Thước từ trên lầu đi xuống, thấy Lục Khiêm vẫn còn ở đó thì đỏ mặt nhào vào lòng ông gọi bố.
Lục Khiêm sờ đầu con trai.
Trong đôi mắt đen lay láy của Tiểu Thước Thước tràn đầy mong đợi: “Đợi tuyết rơi lớn hơn, bố làm người tuyết với con được không?”
Lục Khiêm không nói gì. Ông bế con trai đặt lên đùi, lấy một viên kẹo trong túi áo ra cho cậu bé. Tiểu Thước Thước ngậm kẹo trong miệng, nhìn ông đầy chờ mong.
Lục Khiêm rất muốn ở lại, để con trai vui vẻ, nhưng mà ông phải đi, ở căn cứ còn có rất nhiều chuyện chờ ông giải quyết nữa.
Ông hơi do dự.
Hoắc Minh nhìn thấy thì ôm lấy Tiểu Thước Thước, vỗ vai cậu bé: “Em lên lầu chơi với anh Sùng Quang đi, anh nói chuyện với bố em đã.”
Nhất thời, gương mặt trắng nõn đó tràn đầy vẻ tủi thân. Nhưng cậu bé vẫn ngoan ngoãn đi lên lầu. Trong lòng Lục Khiêm rất khó chịu.