Mấy tháng trước, ông đã chuẩn bị nhà cho bọn họ, lúc đó cô cảm thấy khổ tận cam lai, thực sự có cảm giác xúc động muốn chấp nhận lời cầu hôn của ông, nhưng ông lúc nào cũng có việc bận làm không xong.
Còn cô, cứ chờ đợi mòn mỏi, cũng dần mất niềm tin.
Lục Khiêm hiểu rõ trong lòng.
Chỉ là đông người, ông không tiện nói gì!
Cả nhà ăn uống trò chuyện, lúc Hoắc Minh dịu dàng chăm sóc gắp thức ăn cho Ôn Noấn thì Lục Khiêm rất hâm mộ, hâm mộ bọn họ có một gia đình trọn vẹn, cho dù phải trải qua bao nhiêu chuyện, cuối cùng bọn họ vẫn ở cùng nhau.
Còn ông ấy, lại tuyệt vọng bao nhiêu!
Lục Khiêm im lặng.
Tiểu Thước Thước gắp đồ ăn cho ông ấy: “Bố ăn cơm đi.”
Trong lòng Lục Khiêm mềm nhũn, xoa đầu con trai, rồi lại nhìn sang mẹ của đứa nhỏ.
Minh Châu giả vờ như không biết.
Ăn cơm xong cô còn phải quay quảng cáo nữa, trợ lý đã đợi cô trong xe rồi... Trong phòng rửa tay, Lục Khiêm chặn cô ở bên trong.