Trong lòng bàn tay là khóa bình an đã được khâu lại.
Chính là khóa bình an mà Cố Trường Khanh tặng.
Nếu không có cái này, lúc đó có lẽ cô đã không còn mạng rồi...
Ôn Noấn nhẹ nhàng vuốt ve: “Luật sư Hoắc của chúng ta từ khi nào lại trở nên rộng lượng vậy rồi?”
Cô gọi anh là luật sư Hoắc, chứng tỏ cô cũng không quên giấc mộng kia.
Hoắc Minh nhìn cô chăm chú, khẽ cười: “Em nói xem, có lúc nào anh không rộng lượng?”
Ôn Noãn khẽ cười. Hoắc Minh nhìn dáng vẻ bình thản của cô, bỗng giác rung động.
Anh chắc chắn bản thân mình yêu cô, nhưng sau khi khôi phục ký ức, cảm giác lại khác đi.
Những ngày tháng tươi đẹp của anh và Ôn Noãn, có rất nhiều chuyện mà người bên cạnh không biết, đến nhật ký cũng không có.