Ôn Noãn nhìn chằm chằm Đinh Tranh.
Vẻ mặt Đinh Tranh đã bán đứng cô ta.
Không có chứng cứ, Ôn Noãn cũng không phí lời thêm, cô chỉ lạnh nhạt lên tiếng: “Đinh Tranh, thực ra từ đầu tới cuối, cô cũng chưa từng yêu anh ấy! Cô chỉ yêu bản thân mình mà thôi!”
Đối với Đinh Tranh mà nói, Cố Trường Khanh giống như món đồ chơi không có được mà thôi.
Phần tình cảm này vốn đã biến thái rồi. Ôn Noãn nói xong, quay đầu rời đi.
Cô đi rất chậm, trợ lý Từ bên cạnh khẽ đỡ cô, bóng lưng cô vẫn thong dong bình tĩnh như vậy.
Đinh Tranh ghen ty đến mức mặt mũi thay đổi. Ôn Noãn có quá nhiều! Quyền thế, tài phú, còn có nhiều người đàn ông yêu cô như vậy.
Hôm đó, nếu không phải Cố Hi Quang chắc chắn Ôn Noấn sẽ không sống nổi, cô không còn thì Đinh Tranh này sẽ thoải mái hơn hẳn!