Cô Hồ, Xa Tuyết, còn có cả đạo diễn và mấy diễn viên mới đi theo.
Ôn Noãn thấy kỳ lạ: Cố Hi Quang đâu?
Chỉ là nhiều người, cô cũng không tiện hỏi.
Cô Hồ là gần gũi với cô nhất, đương nhiên so với những người bên cạnh thì gần gũi hơn chút, tặng trái cây tươi xong ngồi dên giường nắm tay cô: “Xem như là may rồi! Hy Quang..."
Ôn Noãn khẽ nhíu mày: “Cố Hi Quang làm sao?”
Đầu cô bị đập một cái, bị chấn động nhẹ, tình hình lúc đó gần như đã quên rồi.
Chỉ biết, Hoắc Minh vẫn luôn gọi cô.
Hoäắc Minh liếc nhìn cô Hồ.
Cô Hồ căng thẳng trong lòng, biết mình lỡ miệng, chuyện này rõ ràng Hoắc Minh không muốn cho Ôn Noấn biết.
Vì thế, cô ta lại ấp úng.
Ôn Noãn nhìn Hoắc Minh, trong lòng sáng tỏ như gương, cô cũng không hỏi nhiều.
Thân thể cô còn yếu, mọi người cũng không ở lại lâu. Trong phòng yên tĩnh lại.
Ôn Noãn đi đến bên cửa sổ sát đất, nhìn phong cảnh bên ngoài, khẽ hỏi: “Cố Hi Quang là thế nào?”
Lúc này, thư ký Trương đang đẩy cửa vào.
Hoắc Minh đóng laptop lại, ý bảo anh ta đợi bên ngoài một lát.
Cửa khép lại, anh đứng dậy ôm eo Ôn Noãn từ phía sau, thấp giọng nói: “Anh †a vì cứu em mà mặt bị huy dung, anh đã mời chuyên gia nước ngoài tốt nhất, đã làm xong phẫu thuật giai đoạn đầu tiên.”