Ôn Noãn nói xong, nhìn chăm chằm lại anh.
Trong phòng bệnh không có ai khác, Hoắc Minh cũng lớn gan hơn, khẽ kéo Ôn Noãn lên đùi mình, anh vươn tay vào bên trong đồ bệnh nhân, vuốt ve phần bụng của cô, chậm rãi thong thả nói: “Chuyện của năm tháng nào rồi, vẫn còn ghen sao bà Hoắc.”
Anh lại gần bên tai cô, không đứng đắn nói: “Mạng của anh đã giao cho em rồi, còn muốn bày tỏ lòng trung thành gì nữa?”
Hoäc Kiều...
Ôn Noãn là người yêu kiều của anh, liên quan gì đến người khác?
Anh vuốt ve, lại càng không đứng đắn.
Đương nhiên Ôn Noãn có thể cảm nhận được.
Cô không kìm được nghĩ đến cảnh trong mộng, bản thân cô năm hai mươi tuổi chủ động làm với anh rồi, cảm giác đó e rằng từ trong mộng cho đến hiện tại vẫn đang khắc ghi trong cơ thể cô...
Ôn Noấãn đỏ mặt, giữ tay anh: “Anh kiềm chế chút đi.”