Ôn Noãn có phần không chịu nổi nữa.
Cô hắng giọng, khẽ hỏi: “Chẳng phải đã nói là chiều đến sao?”
Hoäc Minh đi đến giường bệnh.
Bà Hoắc nhường một bên để anh ngồi xuống, anh nhẹ nhàng xoa mặt cô, thẳng thắn không vòng vo: “Không đợi được nữa, để bác sĩ tiêm một mũi kiềm lại rồi qua đây! Ôn Noãn..”
Anh vươn tay xoa mặt cô, lòng bàn tay ấm nóng.
Ôn Noãn nhìn anh.
Bọn họ cùng trải qua mộng cảnh kia, gặp lại nhau cảm giác khác biệt, có rất nhiều lời muốn nói nhưng người nhiều không tiện, lại nói trong chăn còn có Hoắc Tây đang mở lớn mắt nhìn.
Hoặc Minh không quan tâm nhiều.