Sao anh có thể miêu tả hời hợt như vậy, rõ ràng cuối cùng anh rất đau nhưng anh lại nói rất tốt đẹp.
"Đừng khóc! Ôn Noãn đừng khóc." Anh dỗ dành cô.
Từ trước đến nay Ôn Noấn hướng nội, cô rất ít khi thể hiện tình cảm trước mắt người khác với Hoắc minh, nhưng bây giờ cô rất muốn gặp anh, muốn chạm vào anh, muốn biết anh còn ổn không.
"Hoắc Minh... Em muốn gặp anh."
Hoắc Minh cũng muốn gặp cô.
Nhưng bây giờ anh không đi được, không chỉ là đường núi bị tuyết phủ kín mà còn bì chân của anh bị phỏng lạnh rồi, anh đã quỳ cả đêm, bây giờ một bước cũng đi không nổi.
Nhà chùa đơn giản.
Anh trải qua đau đớn vạn tiễn xuyên tim ở trong giấc mơ, khi tỉnh lại dỗ dành vợ của anh.
"Tuyết dừng rồi, anh sẽ ngồi trực thăng đến có được không?” Ôn Noãn nằm nghiêng người, nước mắt đầy mặt.