Tất cả mọi người, tất cả âm thanh đều biến mất hết...
Chỉ có cô và Hoắc Minh!
Ôn Noấn cố gắng chạy về phía anh, nhưng bất kể cô nỗ lực như thế nào cũng không có cách nào tiếp cận anh, cô cứ như vậy nhìn anh ngồi ở đó, toàn thân đều là máu, đàn "người yêu ánh trăng".
Dương cầm morningdew...
Căn hộ, cô đút Tiểu Bạch...
Trong lòng Ôn Noãn đau xót!
Hoäc Minh, vì sao anh đột nhiên xuất hiện, lại vì sao không thể em tiếp cận?
Bỗng dưng...
Cơ thể của người đàn ông mặc áo vest màu trắng đang dần trở nên trong suốt, giống như có thể biến mất bất cứ lúc nào vậy, anh dừng tay lại nghiêng đầu chăm chú nhìn cô.
Tiếng dương cầm vẫn đang tiếp tục.
Cuối cùng Ôn Noãn có thể đến gần anh.
Tay gần như trong suốt của Hoắc Minh nhẹ nhàng sờ khuôn mặt cô, dịu dàng nói: "Sao lại đến đây rồi?"