Hoắc Minh chạy xe về căn hộ nhưng Ôn Noãn lại không ở đó. Anh mở tất cả các cửa để tìm cô: "Ôn Noãn!" Nhưng đều trống rỗng.
Hoắc Minh đang muốn xuống lầu tìm thì ngoài cửa vang lên tiếng mở cửa, tiếp đến là Ôn Noãn đi vào.
Trong đêm mùa thu, cô mặc một chiếc áo khoác ở bên ngoài.
Rộng thùng thình là áo bóng chày anh mặc khi đại học, lúc này mặc trên người Ôn Noãn vô cùng đẹp, đặc biệt là lộ ra độ chân dài đó.
Hoäc Minh nhíu chặt mày.
Còn hai ngày nữa, tinh thần của anh vô cùng căng thẳng, anh sợ Ôn Noấn xảy ra chuyện.
Giọng điệu của anh không khỏi nghiêm nghị: "Đi đâu đó?" Ôn Noãn ngơ người ra.
Một lúc sau, cô mới nhẹ giọng nói: "Buổi tối em nấu rất nhiều món, anh không về ăn cơm nên em lấy đi cho chó con ở dưới lầu ăn rồi?"
Sắc mặt của Hoắc Minh không có chuyển biến tốt.