Lúc này, một người thợ điện mặc quần áo lao động đi tới, trèo lên kiểm tra hệ thống đèn.
Đèn thủy tinh lúc sáng lúc tối.
Tâm lý của Đinh Tranh điên cuồng lên, nếu như... Nếu như chiếc đèn này rơi xuống vừa đúng lúc rơi vào người Ôn noấn, như vậy sẽ không có ai có thể tranh vị trí chuyên nghiệp số một với cô ta nữa!
Ôn Noãn cũng không thể cười nổi nữa.
Khi chỉ còn hai ngày nữa là đến lễ kỷ niệm ngày thành lập trường, Đinh Tranh đã tốn rất nhiều công sức.
Cô ta theo dõi người thợ điện kia.
Người kia hơn hai mươi tuổi, sống một mình ở nhà trọ đi thuê, bình thường cũng không có giao tiếp xã hội.
Đinh Tranh rất biết lợi dụng ưu điểm của bản thân.
Cô ta đến gõ cửa, người đàn ông trẻ tuổi tưởng rằng có người giao đồ ăn nên cứ vậy mở cửa. Nhưng người đứng ngoài cửa là một cô gái rất xinh đẹp.
Khóe mắt làn mi đều tỏa ra sự khôn khéo. Người thợ điện trẻ tuổi hơi bất ngờ, thấp giọng nói: “Tôi không gọi phục vụ.” Đinh Tranh hơi bực mình.
Nhưng cô ta vẫn cười tươi như hoa, dịu dàng nói: “Tôi là sinh viên của Học viện m nhạc, không phải người buôn bán.”
Người đàn ông trẻ tuổi tranh thủ thời gian cầm quần dài mặc lên. Đỉnh Tranh đi vào, đóng cửa lại.