Ôn Noãn ngồi trong thư viện.
Ngoài nhan sắc hoàn mỹ ra còn có vẻ năm tháng tĩnh lặng.
Đinh Tranh đã từng có đàn ông.
Gô ta tinh tế nhận ra được Ôn Noấn không giống nhau!
Trước kia, dù Ôn Noãn xinh đẹp nhưng chỉ là một con bé ngây thơ thôi, nhưng bây giờ nét mặt của cô lại có thêm sự quyến rũ của người phụ nữ... Là bởi vì Hoắc Minh sao?
Nghĩ đến người đàn ông anh tuấn sang trọng kia, cả người Đinh Tranh nóng lên.
Cô ta ghen đến đỏ mắt. Đúng lúc này, Ôn Noãn ngước mắt lên nhìn cô ta.
Vì chuyện của Bạch Vi, hai người đã hoàn toàn đối lập, Ôn Noãn cũng không để ý đến cô ta.
Cô tiếp tục đọc sách.
Đỉnh Tranh muốn tiến lên phía trước, nhưng bốn vệ sĩ đứng dậy ngăn cô ta ngay lập tức.
Ánh mắt xung quanh nhìn vào.
Đinh Tranh khó chịu đến cùng cực, nghiến răng nghiến lợi: “Ôn Noãn, cô đúng là giỏi thật đấy!” Nói xong cô ta quay đầu rời đi.