Dĩ nhiên không phải, vì bốn năm này anh không thể ở bên cạnh cô, anh chỉ có
thể đợi cô ở tương lai... Chỉ là khi ấy Ôn Noãn đã là Ôn Noãn trưởng thành, là mẹ của ba đứa con.
Ôn Noãn những biết những điều ấy, được ở với anh cô thấy rất hạnh phúc. Hoắc Minh rất đẹp trai, gia cảnh cũng tốt.
Quan trọng nhất là anh rất hiểu cô, cô ở với anh thấy rất thoải mái.
Sau khi ăn cơm xong, Hoắc Minh đưa Ôn Noãn đến trường học.
Xe của anh rất gây chú ý.
Đến cửa trường học, Ôn Noãn không chịu để anh đưa đi nữa, nhưng dù vậy vẫn có rất nhiều người chú ý xe.
Ôn Noấn cắn môi: “Đều tại anh!” Hoắc Minh thương cô, hôn cô một cái: “Ngày mai để anh đổi xe khác.”
Ôn Noãn rất rung động, cô cũng hôn anh một cái ở cằm rồi mở cửa đi xuống
Nhìn bóng lưng của cô, cuối cùng Hoắc Minh cũng biết Hoắc Tây giống ai rồi. Con bé giống anh. Nhưng càng giống Ôn Noãn lúc còn trẻ.