Lúc này, Hiệu trưởng Lâm không còn chần chừ gì nữa.
Ông ta nhanh nhẹn nói: “Không phải chỉ là một tiết mục thôi sao! Nói đến tiền nong lại làm tổn thương tình cảm của Minh rồi!”
Hoắc Minh cười nhạt: “Chọn đàn dương cầm đi! Đến lúc đó tất cả trang trí sân khấu đầu do bên tôi sắp xếp.”
Hiệu trưởng Lâm cũng rất thoải mái.
Không phải chỉ là trang trí thôi sao! Dù Hoắc Minh muốn treo tên Ôn Noãn lên cả hội trường cũng được! Chuyện này không chỉ vì hai mươi triệu mà còn vì nhà họ Hoắc nữa.
Hoắc Minh cúp điện thoại.
Anh lặng lẽ đi ra ngoài, nắng sớm kéo dài hình bóng anh rất dài, rất dài...
Cả đêm anh chưa về.
Anh cứ tưởng là Ôn Noãn sẽ không vui, tính tình của cô gái nhỏ cũng không tốt lắm.