Nói xong, anh không nhịn được chống vào trán của cô, nói nhẹ: “Thân thể của luật sư Hoắc là bất động sản, nhưng vào tay em, có khả năng sẽ biến thành động sản! Nhưng mặt hàng này không đáp ứng được tính lưu thông của thị trường, chỉ Ôn Noãn em có thể sử dụng mà thôi!”
Ôn Noãn vừa thẹn thùng vừa xấu hổ.
Anh biết nói chuyện thật đấy, nói ra những lời này mà không thấy xấu hổ.
Hoäc Minh kéo tay cô để cô ký vào giấy tờ.
Ôn Noấãn cố chấp ngước mắt nhìn anh.
Hoắc Minh dịu dàng sờ đầu nhỏ của cô nói: “ Không phải em nói anh biết trước tương lai sao? Ôn Noãn, anh đưa tất cả của anh cho vợ tương lai thì có gì sai đâu chứ?”
Lời này, hình như cũng đúng.