Nhưng khi cô bước vào căn hộ này lần đầu tiên, loại cảm giác quen thuộc kia làm cô hoàn toàn đầu hàng, cô cảm thấy từ nơi xa nào đó có người đưa Hoắc Minh đến bên cô.
Nếu không ngày đó ở sân trường sao anh lại không chạm vào người khác?
Từ trước đến nay Ôn Noãn luôn nghe theo tiếng lòng của mình.
Cô muốn ở bên cạnh Hoắc Minh, cô muốn ở cùng một chỗ với anh, thậm chí cô đã quên sự khác biệt về thân phận giữa hai người, cũng chưa từng nghĩ đến việc bố mẹ anh không đồng ý thì sao.
Cô cứ như vậy, qua loa đại khái yêu đương với anh.
Khuôn mặt của cô yếu ớt bất lực, lại mang theo chút tủi thân.
Hoặc Minh thật sự muốn ăn cô vào bụng, đưa cô về hiện thực.
Anh không nói chuyện khác với cô.
Anh chỉ ôm lấy cô, nói với cô dự định của mình, ví dụ như đợi cô tốt nghiệp xong sẽ mở một phòng nhạc cho cô ở khu vực tốt nhất của thành phố B, lại ví dụ như bọn họ sẽ kết hôn vào năm cô hai mươi tư tuổi.