Trong phòng sách không bật đèn.
Ánh sáng máy tính và bóng tối đan xen nhau chiếu lên mặt Hoắc Minh nhìn rất mờ ám.
Anh sờ soạng châm một điếu thuốc. Yên lặng ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Vài ngày trước đây anh thấy rất lo lắng, nhưng bây giờ khi đã gần đến thời điểm mấu chốt, tâm trạng anh lại rất khác.
Nỗi buồn!
Anh không nỡ xa Ôn Noãn hai mươi tuổi, cũng không phải anh thích tuổi trẻ đến mức nào nhưng tóm lại anh vẫn có tình cảm với cô, dù có là giấc mơ thì cần nhớ đến anh vẫn muốn giữ cô lại ở đó.
Anh rất khó chịu.
Hoắc Minh lại rút thêm hai điếu thuốc, anh định đi về phòng ngủ.