Cô từ từ tiến lại gần, vừa nằm vào chăn cô đã bị người ta đặt lên giường... Làn da trắng và cơ thể dang rộng của Ôn Noãn trên chiếc giường màu đen đẹp đến làm người kinh ngạc.
Cô sợ hãi, giọng nói run rẩy.
“Hoắc Minh, anh đã nói là chờ đến khi em hai tư tuổi mà!”
Cả người cô đều non nớt, dù Hoắc Minh có thể đảm bảo anh sẽ không thật sự đụng vào cô, nhưng những hành động hôn rồi vuốt ve của người yêu thì không thể thiếu.
Hơn nữa, anh muốn thấy cô được sung sướng.
Mười ngón tay của Hoắc Minh và cô đan chặt vào nhau, anh dịu dàng hôn lên khóe miệng cô, bảo cô đừng sợ.
Nhưng sao cô có thể không sợ được!
Toàn bộ quá trình Ôn Noãn đều khóc thút thít, dù cô gái hai mươi tuổi đã biết những chuyện này rồi!
Cuối cùng, cô bị đánh bại. Gô động tình đến mức hoàn toàn hỗn loạn, cả người không còn hình nữa.