Ngay cả khi đang buồn cô ấy vẫn có thể ngửi được mùi gian trá.
Gô sụt sịt mũi, hỏi Ôn Noãn: “Hai người ở chung sao
Ôn Noãn không nói được.
Đến phòng ngủ, cô tức giận mở ra cửa phòng để quần áo, dịu dàng hét lên: “Em để quần áo ở chỗ anh lúc nào? Anh nói năng linh tinh làm mất danh dự của em!”
Nhưng cô vừa mở cửa tủ ra, cả một ngăn tủ đều là những nhãn hiệu cô thích mặc.
Đến mác cũng chưa bỏ.
Chẳng qua để ý đến còn có một vài bộ váy khác. Khá nữ tính.
Những cô gái ở tuổi cô rất ít người mặc.
Được người đàn ông quan tâm như vậy làm trái tim cô cực kỳ ngọt ngào, cô không đủ sức xé mác ra: “Em cũng không nói là em muốn chuyển đến.”