Hoặc Minh ôm chặt người cô, hôn môi cô. Ôn Noãn chưa từng như vậy với anh. Cô nhỏ giọng nức nở: "Hoắc Minh, anh nói không chạm vào tôi!"
Hoắc Minh nằm bên cạnh cô, nhỏ giọng cười một cái, sau đó nghẹn giọng dỗ cô: “Anh không làm gì thật, nhé?”
Ôn Noãn ngây ngô như thế, vốn dĩ không thể nào ngăn cản anh được.
Trước cửa sổ làm bằng pha lên, Ôn Noãn bị anh lột sạch quần áo, tận tình hưởng thụ.
Cuối cùng cô khóc lên.
Hoắc Minh vừa hôn vừa dỗ cô, cuối cùng dỗ đến sung sướng.
Đêm khuya, cô gái nhỏ mặc áo sơ mi đen của anh, cùng nằm trên một cái giường mềm mại với anh. Thân thể Hoắc Minh được sung sướng, nhưng khó tránh khỏi chuyện tâm lý nặng nề...