Cô ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, cảm thụ nhiệt độ cơ thể anh qua một lớp áo sơ mi.
Còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt. Hoắc Minh hạ cửa xe xuống một nửa.
Anh chậm rãi hút thuốc, một tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô gái nhỏ, anh yêu thương cô, lại có hơi khác so với sự yêu thương Ôn Noãn trong hiện thực.
Dù sao lúc này Ôn Noãn mới hai mươi tuổi.
Hoắc Minh quả thật chỉ hút một nửa điếu thuốc, sau đó dụi tắt, anh cúi đầu hỏi cô: "Thích anh không?"
Ôn Noãn không chịu nói.
Sao cô có thể nói ra mấy câu thẹn thùng như thế được?
Hoắc Minh cũng không bức ép cô, anh chỉ quý trọng ôm cô, vừa hôn vừa thơm... Cuối cùng vỗ nhẹ mông cô một cái, ôn hòa nói: "Mau về thôi! Nếu không bác trai sẽ lo lắng đấy."