Tám giờ tối, Hoắc Minh đưa Ôn Noãn về nhà.
Bentley vàng kim chậm rãi dừng lại trước cửa nhà họ Ôn, đột nhiên cửa xe bị khóa lại cạch một cái.
Anh khóa cửa xe lại. Ôn Noãn nghiêng người nhìn anh, hơi sợ hãi: "Hoắc Minh, nhanh quá!"
Hoắc Minh chỉ cần dùng một phần công lực là có thể đối phó với Ôn Noãn năm hai mươi tuổi, anh cười nhạt nói: "Anh còn chưa làm gì, sao lại nhanh quá?"
Khuôn mặt Ôn Noãn nóng đỏ lên.
Tuy cô chưa trải sự đời, nhưng vẫn có thể hiểu được mấy lời nói đều cáng của đám đàn ông.
Hoắc Minh thưởng thức vẻ bối rối của cô một lát, dù sao cũng đau lòng cô, không nỡ bắt ép quá mức.
Anh cởi đai an toàn ra cho cô, lại vén tóc cô lên. Nhiệt độ trong xe tăng lên.
Ôn Noãn hồi hộp lo lắng, đây là lần đầu cô ở gần đàn ông như này, hơn nữa trong mắt anh còn có chút dục vọng xa lạ với cô.